Tìm kiếm Blog này

Trang

Thứ Sáu, 18 tháng 10, 2013

Các bài dự thi đoạt giải nhân dịp 20/10/2013


NGƯỜI CON YÊU NHẤT

Này con yêu ơi! Con biết không?
Mẹ yêu con, yêu nhất đời.
Ở nơi phương trời xa xôi, hãy yên tâm mẹ vẫn vui.
Từng dòng thư ôm bao nhớ thương.
Mẹ nhờ mây mang trao đến con.
Chúc con yêu được hạnh phúc, mãi bình an....

       Mẹ có biết không? Khi con nghe được những lời của bài hát này con nghĩ đến mẹ nhiều biết bao nhiêu..........!

       Từ thuở ấu thơ cho đến bây giờ, con luôn luôn được vòng tay của mẹ ấp ủ, che chở cho con. Thật hạnh phúc biết bao mẹ nhỉ? Nhưng con đâu hay, đâu biết rằng mẹ phải làm việc cực khổ để có thể hàng ngày luôn bên cạnh con, để bảo bọc cho con và nuôi con lớn khôn thành người như bây giờ.
      Con vô tâm quá phải không mẹ? Con lờ đi những lời mẹ nói chỉ để muốn mình được tự do, được làm những gì mình thích mà không biết bao nhiêu cạm bẫy đang chờ đợi con. Con còn hờ hững với những công việc mẹ làm và cho đó là những việc làm tất yếu của mẹ.
     Con không quan tâm đến những gì mẹ nghĩ cũng không để ý đến những việc mẹ làm cho con.

Con .... hư quá phải không mẹ.

     Con còn nhớ mãi một lần, con vì bạn bè mà để mẹ đi bộ giữa trời mưa to gió lớn, trong khi đó con lại đèo bồng một đứa bạn đi ngang qua.
    Hỡi ôi. Lúc đó con đâu nghĩ gì đến mẹ, nhưng mẹ vẫn cười cười nói nói với con, vẫn bỏ qua cho sự vô tâm ấy, nhưng sâu thẳm từng lời nói và ánh mắt của mẹ con biết mẹ thất vọng vì con. Và nó khiến con “đau” cho đến bây giờ.....
                                         
                                            

     Mẹ ơi! Đến hôm nay, khi con đã trưởng thành rồi vậy mà con không cảm nhận được mẹ đã hi sinh như thế nào?
    Mẹ sẵn sàng làm tất cả những việc gì để có thể kiếm kế mưu sinh, nuôi đàn con ăn học như những đứa trẻ khác. Dù công việc ấy gian nan đấy mấy, vất vả bao nhiêu, ảnh hưởng đến sức khỏe của mẹ nhưng mẹ vẫn làm. Vậy mà.... con đâu hay biết những gian nan ấy...  những giọt mồ hôi vươn trên trán mẹ. Và tất cả những việc mẹ làm chỉ để mong cho chúng con khôn lớn, ăn học thành tài để sau này không còn vất vả như mẹ nữa.
   Thời gian cứ qua đi, nó mai mòn tuổi tác của mẹ, và giờ tóc mẹ đã nhượm màu của thời gian, bạc màu của sương gió. Mẹ chẳng có nổi một ngày sung sướng vì cuộc đời mẹ cứ phải lo toan, tính toán cho đàn con.

                            

      Dẫu biết rằng rồi một ngày mẹ cũng sẽ già đi, rồi cũng nằm xuống, nhưng không phải vì thế mà mẹ được an hưởng tuổi già. Dù cho mai này con có lập gia đình hay thành công trong công việc nhưng những bước đi của con, những việc con làm mẹ vẫn luôn luôn dõi theo.
      Ôi! Bao nhiêu đó sao kể đủ công ơn trời biển của mẹ dành cho con.
     Mẹ đã cho con hình hài rồi nuôi con khôn lớn, cho con học hành thành tài. Vậy mà đến bây giờ con vẫn để mẹ lo cho con từng bữa ăn đến giấc ngủ. Biết đến khi nào mẹ mới hết lo cho con hả mẹ?

                                   

     Mẹ ơi! Con chỉ muốn nói với mẹ một điều “ CẢM ƠN MẸ”. Cảm ơn mẹ đã sinh con ra để con được có cuộc sống như bây giờ, cảm ơn mẹ đã lo lắng hi sinh cả cuộc đời vì con.
    Con yêu mẹ, mẹ biết không? Dù mỗi ngày gặp mẹ nhưng không thể cất thành lời. Mẹ có buồn con không?
    Con sẽ cố gắn sống tốt, sẽ cố gắn làm an lòng mẹ, để mẹ không phải gánh chịu những đau buồn của con, để mẹ không ưu phiền vì con.

    Con chỉ mong một điều duy nhất mẹ hãy thật mạnh khỏe để nhìn thấy con trưởng thành. Người con yêu nhất !!!!!
                             


Có một người phụ nữ luôn yêu thương tôi đến hết cuộc đời?!? Đó chính là... mẹ của tôi

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét