Tháng
mười ...
Tháng
của yêu thương ...
Tháng
của những cơn mưa ...
Những
cơn mưa mang theo cái lạnh của mùa đông ....
Và
của những tâm hồn....
Mưa
vẫn rơi!Nó vẫn ngồi đó,trong căn phòng đầy ký ức ,khung cửa sổ đối diện mặt đường
. Lòng Nó vẫn tĩnh tĩnh như mọi ngày , mặc cho ngoài kia có ồn ào, huyên náo
bao nhiêu chăng nữa!
Không
biết từ bao giờ nữa ...
Ẩn
sâu trong đôi mắt ấy không còn là sự hồn nhiên, ngây thơ của ngày nào... Đôi mắt
buồn !
Có
lúc chính Nó cũng không hiểu
Bất
chợt . Đôi mắt nó rưng lên!Uơn ướt! Có lẽ Nó khóc. Thôi thì cứ để Nó khóc,
khóc cho vơi đi tất cả. Liệu có mấy ai
hiểu được.Dường như Nó không muốn quan tâm. Nó biết trên cuộc sống này, đó chưa phải là tất cả
nhưng làm sao có thể ngăn được những giọt nước mắt ấy! Một tâm trạng buồn...
***
Trong
giây phút này đây, tự nhiên Nó thấy lòng nhẹ nhõm,bình yên hơn bao giờ hết. Trước
mắt Nó là một màu tím ,màu tím của hoa oải hương.Mùi hoa thoáng qua thật dễ chịu!
Đã lâu lắm rồi, từ lúc ấy,Nó mới được cảm giác này, cảm giác ở trong lòng Mẹ!
Cái cảm giác bình yên khó tả!Oải hương –
loài hoa mà Mẹ thích nhất. Chưa bao giờ Nó dám quên – tất cả mọi thứ đã
từng thuộc về Mẹ !
-
Mi
...!!! – Ai đó đang gọi Nó
Phá
tan dòng suy nghĩ,Nó chợt nhận ra tiếng gọi thân quen ngày nào. Nó quay lại ...
-
Mẹ
! Nó hét thật to trong niềm cảm xúc khó có thể nào tả hết.Nó vừa gọi vừa chạy đến
ôm Mẹ. Nó cười,nụ cười của niềm hạnh phúc bất tận hòa lẫn với những giọt nước mắt! Nó úp mặt vào lòng Mẹ khóc nức nở, Nó nói trong
tiếng nấc :” Mẹ có biết con nhớ Mẹ lắm không?Tại sao Mẹ lại bỏ đi,Mẹ không
thương con nữa sao? “ Hai mắt nhắm lại,nhắm lại để tận hưởng hết cảm giác này.
Nó ôm mẹ thật chặt ,không buông. Nó sợ sẽ lại rời xa Mẹ.Một con bé 17 tuổi’’ mà
nhìn Nó lúc này chẳng khác gì một em bé 5 tuổi làm nũng với Mẹ ! Nó chỉ muốn được
mãi như thế này thôi. Mẹ vừa xoa đầu Nó vừa cười. Cái cử chỉ thân quen ngày nào
càng làm Nó không thể buông tay. Giọng Mẹ ấm áp :
-
Con
gái Mẹ ngốc quá! Làm sao Mẹ không thương con. Mẹ vẫn luôn cạnh con đấy thôi!
Cánh đồng hoa oải hương tím ngắt
giữa nền trời xanh trong gió mơn man mơn
man đưa hương hoa bay thật xa. Và cả Mẹ nữa...
Nó hét thật to gọi Mẹ nhưng Mẹ
không trả lời. Mẹ từ trên cao mỉm cười. Nó là niềm hy vọng của Mẹ, còn Mẹ là lẽ
sống của Nó. Nó gào thét trong nước mắt Mẹ lại đi rồi,...Mẹ xa dần... chỉ còn lại
Nó giữa đồi hoa mênh mông,..
***
Nó giật mình ngồi dậy, trong căn
phòng nhỏ, thì ra chỉ là mơ. Căn phòng trống vắng càng làm Nó muốn khóc thật
to. Nó nhớ mẹ tha thiết, Nó mong muốn được gặp mẹ đến nhường nào. Ngay cả trong
mơ Nó cũng muốn một lần được ôm mẹ. Với
Nó, mẹ chỉ xuất hiện trong những giấc mơ...
Gió mùa đông bắc tràn về. Lạnh...
mùa đông năm nay Nó không còn Mẹ!
Những ký ức chợt ùa về. Nó nhớ vô
cùng những lúc được Mẹ ôm trong lòng, nhớ từng cử chỉ,dáng điệu của Mẹ! Nó
không buồn nữa,cũng không khóc nữa. Dường như Nó đã nhận ra điều gì đó! Khi cái
gì đã mất đi thì con người ta mới biết quý trọng. Nó thấy hối hận. Nó nhận ra
khi đã quá muộn. Dòng hồi tưởng chỉ có thể mang đến những kỷ niệm chứ không thể
mang mẹ trở về! Bất chợt Nó tự hỏi :” Thời gian qua mình đã sống như thế nào?” Thực sự mà nói Nó chẳng làm được
gì cả ngoài việc than trách số phận và nhốt mình sau cánh cửa u sầu. Nó bỏ quên
mọi thứ!” Mình yếu đuối vậy sao “
***
Hạnh phúc sẽ lại mỉm cười. Có lẽ...
Trên cuộc đời này, không có Mẹ là
nỗi bất hạnh lớn nhất, còn có Mẹ mà không yêu thương là điều đáng trách nhất.
Khi còn kịp , chúng ta hãy làm gì đó. Có bao giờ chúng ta tự hỏi mình đã làm gì
được cho mẹ. Câu trả lời có lẽ rất ít. Nhưng dù sao đi nữa, tình mẹ vẫn mãi là
bất tử và vĩnh hằng. Mẹ mãi mãi là chốn bình yên!!!
Thay mặt tất cả những đứa con xin
gửi đến tất cả những người mẹ trên thế giới này lời chúc sức khỏe, yêu thương.
Con yêu mẹ rất nhiều!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét