Tìm kiếm Blog này

Trang

Thứ Sáu, 18 tháng 10, 2013

Các bài dự thi đoạt giải nhân dịp 20/10/2013


NGƯỜI CON YÊU NHẤT

Này con yêu ơi! Con biết không?
Mẹ yêu con, yêu nhất đời.
Ở nơi phương trời xa xôi, hãy yên tâm mẹ vẫn vui.
Từng dòng thư ôm bao nhớ thương.
Mẹ nhờ mây mang trao đến con.
Chúc con yêu được hạnh phúc, mãi bình an....

       Mẹ có biết không? Khi con nghe được những lời của bài hát này con nghĩ đến mẹ nhiều biết bao nhiêu..........!

       Từ thuở ấu thơ cho đến bây giờ, con luôn luôn được vòng tay của mẹ ấp ủ, che chở cho con. Thật hạnh phúc biết bao mẹ nhỉ? Nhưng con đâu hay, đâu biết rằng mẹ phải làm việc cực khổ để có thể hàng ngày luôn bên cạnh con, để bảo bọc cho con và nuôi con lớn khôn thành người như bây giờ.
      Con vô tâm quá phải không mẹ? Con lờ đi những lời mẹ nói chỉ để muốn mình được tự do, được làm những gì mình thích mà không biết bao nhiêu cạm bẫy đang chờ đợi con. Con còn hờ hững với những công việc mẹ làm và cho đó là những việc làm tất yếu của mẹ.
     Con không quan tâm đến những gì mẹ nghĩ cũng không để ý đến những việc mẹ làm cho con.

Con .... hư quá phải không mẹ.

     Con còn nhớ mãi một lần, con vì bạn bè mà để mẹ đi bộ giữa trời mưa to gió lớn, trong khi đó con lại đèo bồng một đứa bạn đi ngang qua.
    Hỡi ôi. Lúc đó con đâu nghĩ gì đến mẹ, nhưng mẹ vẫn cười cười nói nói với con, vẫn bỏ qua cho sự vô tâm ấy, nhưng sâu thẳm từng lời nói và ánh mắt của mẹ con biết mẹ thất vọng vì con. Và nó khiến con “đau” cho đến bây giờ.....
                                         
                                            

     Mẹ ơi! Đến hôm nay, khi con đã trưởng thành rồi vậy mà con không cảm nhận được mẹ đã hi sinh như thế nào?
    Mẹ sẵn sàng làm tất cả những việc gì để có thể kiếm kế mưu sinh, nuôi đàn con ăn học như những đứa trẻ khác. Dù công việc ấy gian nan đấy mấy, vất vả bao nhiêu, ảnh hưởng đến sức khỏe của mẹ nhưng mẹ vẫn làm. Vậy mà.... con đâu hay biết những gian nan ấy...  những giọt mồ hôi vươn trên trán mẹ. Và tất cả những việc mẹ làm chỉ để mong cho chúng con khôn lớn, ăn học thành tài để sau này không còn vất vả như mẹ nữa.
   Thời gian cứ qua đi, nó mai mòn tuổi tác của mẹ, và giờ tóc mẹ đã nhượm màu của thời gian, bạc màu của sương gió. Mẹ chẳng có nổi một ngày sung sướng vì cuộc đời mẹ cứ phải lo toan, tính toán cho đàn con.

                            

      Dẫu biết rằng rồi một ngày mẹ cũng sẽ già đi, rồi cũng nằm xuống, nhưng không phải vì thế mà mẹ được an hưởng tuổi già. Dù cho mai này con có lập gia đình hay thành công trong công việc nhưng những bước đi của con, những việc con làm mẹ vẫn luôn luôn dõi theo.
      Ôi! Bao nhiêu đó sao kể đủ công ơn trời biển của mẹ dành cho con.
     Mẹ đã cho con hình hài rồi nuôi con khôn lớn, cho con học hành thành tài. Vậy mà đến bây giờ con vẫn để mẹ lo cho con từng bữa ăn đến giấc ngủ. Biết đến khi nào mẹ mới hết lo cho con hả mẹ?

                                   

     Mẹ ơi! Con chỉ muốn nói với mẹ một điều “ CẢM ƠN MẸ”. Cảm ơn mẹ đã sinh con ra để con được có cuộc sống như bây giờ, cảm ơn mẹ đã lo lắng hi sinh cả cuộc đời vì con.
    Con yêu mẹ, mẹ biết không? Dù mỗi ngày gặp mẹ nhưng không thể cất thành lời. Mẹ có buồn con không?
    Con sẽ cố gắn sống tốt, sẽ cố gắn làm an lòng mẹ, để mẹ không phải gánh chịu những đau buồn của con, để mẹ không ưu phiền vì con.

    Con chỉ mong một điều duy nhất mẹ hãy thật mạnh khỏe để nhìn thấy con trưởng thành. Người con yêu nhất !!!!!
                             


Có một người phụ nữ luôn yêu thương tôi đến hết cuộc đời?!? Đó chính là... mẹ của tôi

Bài Dự Thi Đoạt Giải nhân dịp 20/10/2013

Tháng mười ...
Tháng của yêu thương ...        
Tháng của những cơn mưa ...  
Những cơn mưa mang theo cái lạnh của mùa đông ....
Và của những tâm hồn....
Mưa vẫn rơi!Nó vẫn ngồi đó,trong căn phòng đầy ký ức ,khung cửa sổ đối diện mặt đường . Lòng Nó vẫn tĩnh tĩnh như mọi ngày , mặc cho ngoài kia có ồn ào, huyên náo bao nhiêu chăng nữa!
Không biết từ bao giờ nữa ...
Ẩn sâu trong đôi mắt ấy không còn là sự hồn nhiên, ngây thơ của ngày nào... Đôi mắt buồn !
Có lúc chính Nó cũng không hiểu
Bất chợt . Đôi mắt nó rưng lên!Uơn ướt! Có lẽ Nó khóc. Thôi thì cứ để Nó khóc, khóc  cho vơi đi tất cả. Liệu có mấy ai hiểu được.Dường như Nó không muốn quan tâm. Nó biết  trên cuộc sống này, đó chưa phải là tất cả nhưng làm sao có thể ngăn được những giọt nước mắt ấy! Một tâm trạng buồn...
***
Trong giây phút này đây, tự nhiên Nó thấy lòng nhẹ nhõm,bình yên hơn bao giờ hết. Trước mắt Nó là một màu tím ,màu tím của hoa oải hương.Mùi hoa thoáng qua thật dễ chịu! Đã lâu lắm rồi, từ lúc ấy,Nó mới được cảm giác này, cảm giác ở trong lòng Mẹ! Cái cảm giác bình yên khó tả!Oải hương –  loài hoa mà Mẹ thích nhất. Chưa bao giờ Nó dám quên – tất cả mọi thứ đã từng thuộc về Mẹ !
-          Mi ...!!! – Ai đó đang gọi Nó
Phá tan dòng suy nghĩ,Nó chợt nhận ra tiếng gọi thân quen ngày nào. Nó quay lại ...
-          Mẹ ! Nó hét thật to trong niềm cảm xúc khó có thể nào tả hết.Nó vừa gọi vừa chạy đến ôm Mẹ. Nó cười,nụ cười của niềm hạnh phúc bất tận hòa lẫn với những  giọt nước mắt! Nó  úp mặt vào lòng Mẹ khóc nức nở, Nó nói trong tiếng nấc :” Mẹ có biết con nhớ Mẹ lắm không?Tại sao Mẹ lại bỏ đi,Mẹ không thương con nữa sao? “ Hai mắt nhắm lại,nhắm lại để tận hưởng hết cảm giác này. Nó ôm mẹ thật chặt ,không buông. Nó sợ sẽ lại rời xa Mẹ.Một con bé 17 tuổi’’ mà nhìn Nó lúc này chẳng khác gì một em bé 5 tuổi làm nũng với Mẹ ! Nó chỉ muốn được mãi như thế này thôi. Mẹ vừa xoa đầu Nó vừa cười. Cái cử chỉ thân quen ngày nào càng làm Nó không thể buông tay. Giọng Mẹ ấm áp :
-          Con gái Mẹ ngốc quá! Làm sao Mẹ không thương con. Mẹ vẫn luôn cạnh con đấy thôi!
Cánh đồng hoa oải hương tím ngắt giữa nền trời xanh trong gió mơn man  mơn man đưa hương hoa bay thật xa. Và cả Mẹ nữa...
Nó hét thật to gọi Mẹ nhưng Mẹ không trả lời. Mẹ từ trên cao mỉm cười. Nó là niềm hy vọng của Mẹ, còn Mẹ là lẽ sống của Nó. Nó gào thét trong nước mắt Mẹ lại đi rồi,...Mẹ xa dần... chỉ còn lại Nó giữa đồi hoa mênh mông,..
                                                                        ***
Nó giật mình ngồi dậy, trong căn phòng nhỏ, thì ra chỉ là mơ. Căn phòng trống vắng càng làm Nó muốn khóc thật to. Nó nhớ mẹ tha thiết, Nó mong muốn được gặp mẹ đến nhường nào. Ngay cả trong mơ Nó cũng muốn  một lần được ôm mẹ. Với Nó, mẹ chỉ xuất hiện trong những giấc mơ...
Gió mùa đông bắc tràn về. Lạnh... mùa đông năm nay Nó không còn Mẹ!
Những ký ức chợt ùa về. Nó nhớ vô cùng những lúc được Mẹ ôm trong lòng, nhớ từng cử chỉ,dáng điệu của Mẹ! Nó không buồn nữa,cũng không khóc nữa. Dường như Nó đã nhận ra điều gì đó! Khi cái gì đã mất đi thì con người ta mới biết quý trọng. Nó thấy hối hận. Nó nhận ra khi đã quá muộn. Dòng hồi tưởng chỉ có thể mang đến những kỷ niệm chứ không thể mang mẹ trở về! Bất chợt Nó tự hỏi :” Thời gian qua mình đã sống  như thế nào?” Thực sự mà nói Nó chẳng làm được gì cả ngoài việc than trách số phận và nhốt mình sau cánh cửa u sầu. Nó bỏ quên mọi thứ!” Mình yếu đuối vậy sao “
***
Hạnh phúc sẽ lại mỉm cười. Có lẽ...
Trên cuộc đời này, không có Mẹ là nỗi bất hạnh lớn nhất, còn có Mẹ mà không yêu thương là điều đáng trách nhất. Khi còn kịp , chúng ta hãy làm gì đó. Có bao giờ chúng ta tự hỏi mình đã làm gì được cho mẹ. Câu trả lời có lẽ rất ít. Nhưng dù sao đi nữa, tình mẹ vẫn mãi là bất tử và vĩnh hằng. Mẹ mãi mãi là chốn bình yên!!!
Thay mặt tất cả những đứa con xin gửi đến tất cả những người mẹ trên thế giới này lời chúc sức khỏe, yêu thương.
                 Con yêu mẹ rất nhiều!


Bài Dự Thi Các Bạn Đoạt Giải nhân dịp 20/10/2013

Má !

      Má nó là chị cả trong gia đình 7 chị em, lúc ông bà ngoại nó mất vì bệnh tật cậu út nó mới tròn 1 tuổi. nheo nhóc một bầy em, mẹ nó gồng lưng lên quán xuyến hết trong ngoài, làm đủ mọi việc kiếm tiền, từ buôn gạo đến tráng bánh gạo, nhà ở Chợ Cũ nên má cũng rành kinh doanh. Làm ăn dành dụm, tích cóp từng đồng, ai cũng thương. Thương thì thương chứ thời đói khổ mà, ai giúp được gì nhiều đâu, hàng xóm họ hàng tốt bụng cùng lắm là cho vài lon gạo, ít bộ quần áo cũ. Nghe má nó nằm kể khổ, nó tưởng tượng tới bài hát chị tôi của nhạc sĩ gì nó quên rồi, tự nhiên nó cười nghĩ cũng may là “chị tôi” vẫn có chồng, không giống y như lời bài hát đó, cũng may...

      Lấy chồng và làm dâu trên Quế phong, má nó bị mang tiếng “dân chợ”, mọi người nhìn vào người bỉa môi, người chỉ trỏ: “chô cha! 2 gò má cao ri tướng ni sát chồng chứ k phải thường mô nghe.” Má nó nghe, im lặng, lặng lẽ gạt nước mắt.
      Nếu hồi đó mà mọi người biết đến siêu nhân chắc má nó sẽ được gọi là nữ siêu nhân quá. Lấy chồng gánh vác giang sơn nhà chồng, má nó có than khổ đâu, ba nó tội, thật thà như đếm nên thành ra không giỏi quán xuyến và lo lắng bằng má, má quyết định mọi việc lớn nhỏ trong nhà. Má nó cũng chỉ là đàn bà, cũng mong được chở che, ai muốn mình làm trụ cột đâu. Lâu thành quen, ba nó thậm chí đám giỗ mà cũng không biết dọn bao nhiêu dĩa xôi, má nó dọn bao nhiêu thì thắp hương vái lạy cúng thế thôi! Không quan tâm gì sất cho khỏe. nó nghĩ mà thương má thêm.
     Cưới nhau 2 năm thì nó ra đời, ôi cái thời chưa có điện đó, nó được sinh ra trong bóng đèn dầu mờ mờ ảo ảo năm 1992 trời gió lớn, mụ đỡ đẻ tới nơi thì nó lọt ra rồi, nhìn nó xong, bà cố nó và bà đỡ nhìn nhau rớt nước mắt. nó bị khuyết tật ở môi…
Nó khóc ngằn ngặt suốt ngày, má nó vừa dỗ vừa khóc theo con, cứ vài ngày lại đi trạm xá vì sốt, ho. Nó làm khổ má nó nhiều, họ hàng bên nội nhìn vào người ái ngại người xót xa, chắc má nó khổ tâm lắm. Nó được 15 tháng tuổi thì má nó với dì nó ẵm bồng bế nó ra thành phố vá môi cho nó. Nghe má nó kể lúc nhập viện bác sĩ hỏi bố nó đâu sao không thấy, má nó kêu có chuyện bận, chứ trong lòng thì cũng tuổi thân, chắc là má nó cũng cần có chồng bên cạnh lúc này lắm.   
      Nó càng lớn, má nó càng bệnh nặng thêm, những bệnh được tính bằng số lượng lẫn độ nặng. Toàn những bệnh mà nó nghĩ chắc vì nó nên má nó mới bị, 40 tuổi, má nó đã cắt hết buồng trứng thứ nhất rồi thứ 2, vì u nang, rồi u xơ tử cung. Đau khớp rồi đau tim, đau thần kinh tiền đình rồi u mỡ.. Theo thời gian, má nó trở thành trung tâm đau ốm của xóm, không ai xa lạ gì khi nghe tới tên bà Thu- người chuyên gia xỉu khi đang làm đồng, tháng nào cũng ôm từ bệnh viện một đống thuốc, canxi và vitamin bổ thần kinh. Nó quen rồi. Hồi nhỏ nó hay khóc khi thấy ba cõng má từ ngoài đám sắn về, xoa tay chân bằng dầu nóng, nhìn mặt má nó như người đã chết, lạnh ngắt, xanh xao, không cử động, nó sợ lắm. Rồi thì chuyện xảy ra thường xuyên hơn, nó bớt sợ hơn vì biết mỗi lần như vậy má nó đều tỉnh lại, thế mà nó vẫn cứ lo, nếu một ngày nào đó, má nó không tỉnh lại nữa, lúc đó nó sẽ như thế nào, nó sẽ khóc hay là ngất xỉu như cô Năm nó khóc cho ông nội nó không nữa.. Nó nghĩ tới đó rồi lắc lắc cái đầu như không muốn điều đó xảy ra dù là trong suy nghĩ. May là sau này má nó đỡ đau hơn, tuy còn yếu và không làm việc nặng được nhưng dù sao đối với nó như thế cũng tốt rồi, dẫu sao như thế cũng khiến nó cảm thấy bớt lo lắng và chuyên tâm vào chuyện học hành.
     Nó ngoan nhất nhà, học siêng và không cãi lại ba má nó bất cứ chuyện gì. Ngược lại, em nó là đứa ngỗ nghịch nhất xóm, không! nhất xã mới đúng. Khi lên lớp 6, em nó đã biết hút thuốc, biết ăn cắp vặt, và biết làm những việc khiến má nó phải khóc. Nó đã từng nói rằng, nếu có ai làm cho má nó buồn thì nó sẽ không tha cho người đó, oái ăm thay, người đó ở trong nhà nó. Nó nhớ như in những lần nó mượn xe hàng xóm  chở má nó đi gặp cô giáo chủ nhiệm nghe mắng, bữa thì gặp thầy hiệu trưởng để xin cho nó không bị nghỉ học, hay tới nhà người ta mất tiền để xin lỗi mong họ đừng đưa em nó ra vòng luật pháp. mỗi lần như vậy nó xót xa, thấy nhục nhã và tủi hổ thay cho má. Má nó có dạy nó hay em nó làm những việc thế đâu, nó bực lắm nhưng mọi nỗ lực của nó đều vô vọng, không khí gia đình nó trở nên nặng nề hơn, khi đi học ngoài thành phố, nó chẳng muốn về nhà nữa, những cuộc cãi vã khiến nó mệt mỏi hơn bao giờ hết, nó chỉ về nhà năm vài lần do xa nhà và cũng vì nguyên nhân đó. Có lần má nó hỏi : “sao con ít về quê rứa, mi không  nhớ má mi à”. Nó k nói, cúi đầu, má nó nói luôn, câu nói nó vẫn nhớ đến bây giờ: “Mi đi miết cũng không muốn về nhà, rứa còn tau ở nhà miết thì rang? Chuyện gì cũng tau đứng ra gánh, lưng tau còng rồi, Không biết khi mô sẽ chết, tau mà chết thì chị em bây sẽ sống với dì ghẻ như ba mi hồi xưa thôi, giờ tau không sợ khổ nữa, chỉ sợ sướng thôi, vì tau đã khổ nhiều rồi. Tau chỉ lo cho tụi bây thôi, không thì tau theo ông bà ngoại mi rồi”. Nó khóc, khóc tức tưởi như đứa con nít bị lạc đường.Thế rồi nó vẫn ít khi về nhà.
     Sau khi ra trường nó được nhận vào làm ở một công ty với mức lương đủ nuôi bản thân. Nhưng công việc áp lực và con người sống với nhau quá vô tình, nó thấy lạt lõng, chẳng ai yêu thương nó thật lòng, mọi người chỉ nhìn vào ví tiền nguời kia mà đối xử. Nó mệt mỏi, nó nghĩ tới má nó, nghĩ tới những ngày êm đềm sống bên má, những lúc má chải tóc ngoài hiên; hay những lúc nó với má nó kể chuyện tỉ tê cả đêm khiến ba nó phải lên tiếng thì mới chịu ngủ. Nghĩ lại những lúc má nó mắng nó té tát vì cái tội đi tắm sông mà k xin phép, để má nó đi tìm còn dể chịu hơn là cái nhăn mặt nhíu mày của sếp. Nó quyết định xin nghỉ phép để về quê thăm má.

     Căn nhà nó vẫn thế, lối đi vào nhà vẫn thế chỉ có cỏ lên hơi nhiều, nó hơi ngạc nhiên vì má nó vốn tính cẩn thận và sạch sẽ, không thể để nhà cửa thế được. có dự cảm không tốt, nó lao vào nhà, những gì nó thấy khiến chân nó ngã quỵ: Má nó nằm trên giường với tô cháo trắng bên cạnh. Nó nghe lùng bùng lỗ tai khi nghe ba nói má bị ung thư vú, di căn sau những lần mổ u mỡ, u xơ, bác sĩ cho điều trị ở nhà. Nó quỳ bên cạnh giường, gào lên: “Má bị như thế này sao không nói cho con biết?” . Má cười, nụ cười nhăn nhó: “Nói chi cho bây lo chứ được gì đâu, má mi không sao hết, tau quen rồi.” Ừ nhỉ, má nó quen rồi, quen với sự đau đớn, quen với cực nhọc, quen với vất vả và quen việc chịu đựng rồi.. Nó nghĩ sao cuộc đời má khổ thế, không lúc nào hạnh phúc, chỉ toàn là hy sinh và khổ cực, má nó đã nợ ai từ kiếp trước nên kiếp này phải trả nhiều như vậy?
      Nó chưa làm gì được  cho má nó nên không muốn mất má ngay lúc này, không thể! Má  phải mạnh mẽ lên, phải cố lên nghe má. Nó ôm má nó khóc rưng rức. Có lẽ nó sẽ nghỉ làm luôn để ở nhà chăm sóc má, nó phải dũng cảm lên, nó không được mất lòng tin. Nó nhìn má cười nói: “Chắc phải dọn lại cái ngõ rồi má ạ, cỏ lên nhiều rồi, mà nhà mình còn gì ăn không, con đói quá nè!”

     Khói bếp lại bay lên trên nền trời chiều mát mẻ, nó thấy yên bình lạ, nước mắt rơi xuống kẽ môi sức của nó. Nó thổi phù phù vào bếp để nhóm lửa.

 Lửa cháy yếu quá, chắc củi bị ướt rồi. Hy vọng mai nắng, nó sẽ đem củi ra phơi..



Chủ Nhật, 13 tháng 10, 2013

Thông báo
            Theo sự thống nhất của tất cả anh chị em Quế Sơn Hội, nên BQT đã họp bàn bạc quyết định Tổ chức ngày 20/10 nhằm để tôn vinh cho tất cả chị em nữ của hội, kết hợp một buổi Picnic để các anh chị em có dịp giao lưu gặp gỡ  trao đổi lẫn nhau,  và trao giải cho các bạn đạt giải cao trong cuộc thi “ Viết về người phụ nữ tôi yêu”.
Địa điểm: Suối Nước Mát ( Đèo Le)
Thời gian: 8h30 chủ nhật ngày 20/10/2013.
Kinh phí: 30.000đ – 50.000đ (Các bạn liên hệ số điện thoại bên dưới nộp tiền trước ngày 20/10 để chúng tôi làm công tác chuẩn bị)
            Mong tất cả anh chị em tham gia hưởng ứng đầy đủ để hội chúng ta có dịp giao lưu, trao đổi kinh nghiệm và tạo tính đoàn kết cho tất cả các bạn.
Các bạn tham gia hãy cho chúng tôi số điện thoại và địa chỉ hiện tại.
 Mọi chi tiết xin liên hệ:
Hoàng:  0935.223.635 ( Địa phương)
Hiếu:  0935. 938.389 ( Đà Nẵng)
Diễm: 01688.922.508 ( Đà Nẵng
Thịnh: 0168.460.4322 ( Tam Kỳ)
Để tiện cho các bạn tham gia chúng tôi lên chương trình như sau:
8h30: Có mặt tại quán café Bờ Hồ ( Đối diện bưu điện) TT Đông Phú gặp mặt và mua thêm đồ đạc để đem lên suối Nước Mát .
9h30: Xuất phát tại lên Suối nước mát, công tác chuẩn bị và phát tặng quà cho các bạn nữ.
11h: Ăn trưa, nghỉ ngơi.
13h30: Tổ chức chương trình trao quà cho bài viết đạt giải “ Viết về người phụ nữ tôi yêu”
14h: Giao lưu văn nghệ

16h: Xuống suối và xuất phát về.

Thứ Sáu, 27 tháng 9, 2013

Kế hoạch tổ chức cuộc thi viết về người phụ nữ tôi yêu


CỘNG ĐỒNG FACEBOOK QUẾ SƠN HỘI
KH 02/2013/QSH

     CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
                 Độc lập – Tự do – Hạnh Phúc

                                                                                              Quế Sơn, ngày 23 tháng 09 năm 2013
KẾ HOẠCH

(V/v tổ chức cuộc thi viết về Người Phụ Nữ Tôi Yêu nhân ngày 20.10)

1. Mục đích:


Nhằm kỷ niệm 83 năm ngày thành lập Hội Liên Hiệp Phụ Nữ Việt Nam (20/10/1930 – 20/10/2013) đồng thời cũng là dịp để các anh chị em thể hiện sự quan tâm cho những người phụ nữ thân yêu bên cạnh mình. Những người phụ nữ đó có thể là người Mẹ, người vợ, người chị, người em, người bạn gái… những người đã yêu thương, chia sẻ, đồng hành và thậm chí hy sinh thầm lặng vì chúng ta.


Với mục đích tôn vinh người phụ nữ Việt Nam nên “ Cộng đồng mạng Quế Sơn Hội” tổ chức cuộc thi với chủ đề “Viết về người phụ nữ tôi yêu” hãy đồng hành cùng Quế Sơn Hội chia sẻ những khoảnh khắc tuyệt vời về người phụ nữ mà bạn yêu quý nhân ngày Phụ nữ Việt Nam (20/10) và nhận những phần quà ý nghĩa từ ban tổ chức.



Thứ Bảy, 21 tháng 9, 2013

Từ công tác chuẩn bị đến khi tổ chức thành công đêm trung thu năm 2013

Thư cảm ơn

THƯ CẢM ƠN

Thay mặt cho anh chị em Ban Quản Trị  “ Cộng đồng mạng Facebook Quế Sơn Hội” xin chân thành cảm ơn đến tất cả anh chị em Quế Sơn Hội đã ủng hộ cho chúng tôi về vật chất, tinh thần cũng như con người để có thể làm thành công một đêm trung thu như mong đợi, xin cảm ơn đến chính quyền địa phương đã tạo điều kiện cho chúng tôi về địa điểm, không gian và lòng nhiệt tình của các bạn để chúng tôi có thể đến giao lưu với tất cả các em nhỏ tại đây, và tôi cũng không quên cảm ơn đến tất cả các em nhỏ tại thôn Đồng Thành A chúng ta đã đến tham gia cùng tất cả anh chị em Quế Sơn Hội. Tôi xin chúc tất cả các bạn được dồi dào sức khỏe và thành công trong cuộc sống, xin chúc tất cả các em nhỏ thật ngoan, học ngày càng giỏi. Và tôi mong muốn tất cả ACE Quế Sơn Hội hãy phát huy hơn nữa để cộng đồng mạng của chúng ta có thể gắn kết với tất cả mọi người trên mọi miền tổ quốc để tạo ra một Quế Sơn Hội thật đoàn kết, vững mạnh và ngày càng phát triển. Xin cảm ơn!




TỔNG KẾT THU CHI
“ TRUNG THU CHO EM LẦN 1 NĂM 2013”( ngày 20/9/2013 ( 16/8al)

Tổng thu: 3.540.000 đ
( Có danh sách kèm theo)
Tổng chi: 3.905.000 đ ( chi tiết chứng từ xin liên hệ Hoàng 0935.223.635)
Tổng thu – Tổng chi = - 365.000 đ






DANH SÁCH ỦNG HỘ ĐÊM TRUNG THU CHO EM
NĂM 2013
STT
Họ Và Tên
SĐT
Số tiền / đồng
Địa chỉ

1
Nguyễn Quang Sinh
0985027126
200.000
Quế Thuận
2
Đoàn Duy Hoàng
0935223635
100.000
Quế Sơn
3
Công Hậu
0964479941
50.000
Quế Thuận
4
Kim Thoa
0905003408
50.000
Đà Nẵng
5
phongbatinhdoi
+886 0973303345
210.000
Nước ngoài
6
Trương Thị Ánh Nguyệt
0164.472.3074
100.000
Quế Châu 
7
Lê Vương
0908510760
50.000
Đà nẵng    
8
Thảo Nguyên
01664441559
15.000
Đà Nẵng    
9
Hoàng

50.000
Quế Phong
10
Nguyễn Thanh Bình
01633700254
40.000
Quế Châu      
11
thanh thúy
0986784289
30.000
Quế Thuận     
12
Vinh
01632772729
50.000
Quế Thuận     
13
Phước Châu
01228678441
200.000
Sài Gòn
14
Trương Văn Hậu
0935666406
200.000
Đà Nẵng
15
Diễm
 01688922508
50.000
Đà Nẵng
16
Nguyễn Thị Thu Hà
01214668698
30.000
Đông Phú    
17
Nguyễn Thị Hiếu
0935938389
100.000
Đà Nẵng
18
Long

50.000
Đông Phú
19
Thịnh
01684604322
150.000
Tam kỳ
20
Phạm thị tuyết hạnh
01267626097
50.000
Tam kỳ
21
Nguyễn Tấn Quang
 0128 2726127
20.000
Huế         
22
Bích Trâm
01669410554
25.000
Huế          
23
Rin
0935616932
200.000
Quế Sơn
24
Nguyễn Phan Nho Thịnh

40.000
Quế sơn    
25
Thúy
01673105058
50.000
Đà Nẵng
26
Mai thanh tân
01678879140
30.000
Nông Sơn    
27
Phương Thức
0905004912
250.000
Hương An
28
Ny
01222429673
200.000
Đà Nẵng
29
Karaoke Bảo Yến

100.000
Quế Thuận
30
Quý
 01255260025
100.000
Đồng Nai
31
Dung
 01699753644
100.000
Địa phương
32
Hải
0167492575
100.000
Địa phương
33

100.000
Sài Gòn
34
Nhựt

50.000
ĐN
35
Yến

100.000
ĐN
36
Phạm Quốc Hội

50.000
Tam kỳ
37
Ngô Thiên Triều

100.000
Địa phương
38
Nguyên

100.000
Quế Xuân 1
39
Hận
0937.551.221
150.000
Nông Sơn